Phong cách HD-2D của Square Enix là một nước đi đầy khôn ngoan
Phong cách HD-2D của Square Enix không chỉ là một kỹ thuật đồ họa đẹp mắt mà còn là cách thông minh để hồi sinh tinh thần game nhập vai thập niên 90 cho thế hệ hiện đại.
Có lẽ ban đầu đội ngũ marketing của Square Enix không định biến HD-2D thành một thương hiệu riêng khi họ dùng cụm từ này để mô tả phong cách pixel-art đầy cảm xúc trong tựa game nhập vai Octopath Traveler năm 2018. Thế nhưng, họ đã tận dụng rất tốt cơ hội để biến nó thành một biểu tượng. Tuần này, tựa game thứ chín mang phong cách HD-2D chính thức ra mắt là The Adventures of Elliot: The Millennium Tales. Đây là cái tên mới nhất trong danh mục các trò chơi có sự liên kết lỏng lẻo, chia đều giữa các bản gốc và bản làm lại, nhằm giữ cho tinh thần của dòng game nhập vai Super Nintendo thập niên 90 luôn sống động.
HD-2D thực sự là một phát kiến thông minh trên nhiều phương diện. Trước hết, về mặt thẩm mỹ và kỹ thuật dựng hình, nó rất đẹp. Trong HD-2D, những sprite pixel 2D đơn giản nhưng giàu biểu cảm từ thập niên 90 được đặt vào các môi trường 3D, với góc máy từ trên cao xuống cùng hiệu ứng ánh sáng động và độ sâu trường ảnh hiện đại. Kết quả là một trải nghiệm giống như nhìn vào một mô hình diorama, giữ được nét hoài cổ của đồ họa 16-bit nhưng vẫn mang lại cảm giác sang trọng, đắm chìm mà không bị hiện đại hóa quá đà. Cảm giác như bạn đang nhìn vào một thế giới 16-bit sống động thu nhỏ trong một chiếc hộp giày vậy.
Thứ hai, cách tiếp cận thẩm mỹ và công nghệ engine này tỏ ra rất linh hoạt, đồng thời duy trì được sự nhất quán và chất lượng ổn định qua từng tựa game. Hợp tác với các studio nhỏ như Acquire, Artdink và Claytechworks, Team Asano của Square Enix — dưới sự dẫn dắt của nhà sản xuất Tomoya Asano — đã tạo ra một series nhập vai lớn là Octopath Traveler, thực hiện các bản làm lại cho những phần Dragon Quest đời đầu và tựa game cult classic Live A Live, rồi mở rộng sang thể loại chiến thuật (Triangle Strategy) và hành động nhập vai (Elliot). Không có tựa game nào trong số này là tệ, thậm chí nhiều trò còn rất xuất sắc. Octopath Traveler và tựa game sắp tới là Final Fantasy Resonance còn tìm ra cách để hồi sinh các bản spin-off di động cho những người chơi khó tính hơn.

Hơn thế nữa, sáng kiến HD-2D hoạt động hiệu quả như một cách để duy trì các phong cách game retro và đưa chúng tiến xa hơn mà không làm mất đi sự thuần túy hay đẩy chúng vào một thị trường ngách. Đây là những sản phẩm được bán với giá đầy đủ và mang lại cảm giác xứng đáng với số tiền đó. Chúng khám phá những ý tưởng thiết kế và phong cách kể chuyện mà nếu là một game hiện đại hoàn toàn thì sẽ rất khó bán. Các bản làm lại thì rất đáng yêu, nhưng chính những tựa game mới như Octopath hay Elliot mới là làn gió mới thực sự. Chúng không chỉ gợi nhớ về thập niên 90 mà còn đặt câu hỏi rằng thể loại nhập vai sẽ trông như thế nào nếu chưa bao giờ từ bỏ phong cách đó.
Cuối cùng, khi HD-2D phát triển thành một thương hiệu, nó đã trở nên tự vận hành một cách đầy thú vị. Với hàng loạt thành công cùng sự gắn kết với những tên tuổi lớn như Dragon Quest và Final Fantasy, HD-2D cung cấp một nền tảng tuyệt vời cho các tác phẩm hoàn toàn mới như Elliot, thứ mà nếu không có cái mác này thì khó lòng nhận được sự chú ý tương tự.
Phong cách HD-2D đã truyền cảm hứng cho các studio bên ngoài Square Enix, chẳng hạn như Rabbit and Bear Studios với Eiyuden Chronicles lấy cảm hứng từ Suikoden. Tuy nhiên, kiểu bắt chước này có vẻ chưa đúng trọng tâm, vì họ đang sao chép hình thức thay vì nguyên lý cốt lõi. Hãy tưởng tượng nếu các nhà phát triển và phát hành khác có thể tạo ra những nền tảng thẩm mỹ và kỹ thuật riêng biệt để bảo tồn, nâng tầm và phát triển các dòng game retro khác cho tương lai. Đó mới là điều đáng để mong chờ.

Jen Glennon nhận thấy rằng trong thế giới game nhập vai retro, nhiều hơn không phải lúc nào cũng tốt hơn.

Julia Lee khuyên chúng ta nên bỏ qua phần nhảy nhót, hãy bắt mèo và điều chỉnh độ tán gẫu của nhân vật.

Khi ngày càng nhiều studio đóng cửa, mình không thấy giận, chỉ thấy thất vọng. Mà thực ra là cũng khá giận đấy.
Vũ Thùy Linh
Mình yêu những tựa game có cốt chuyện chạm đến trái tim và đồ họa đẹp như tranh vẽ. Visual novel, game phiêu lưu nhẹ nhàng và indie game giàu cảm xúc là thế mạnh của mình. Mình hay khóc vì game và viết lại những khoảnh khắc đó — vì game không chỉ để chơi, mà còn để cảm nhận.