Đội bóng chày yêu thích quyết định cảm xúc của tôi với MLB The Show
Việc đội bóng chày yêu thích thắng hay thua ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng của tôi khi chơi MLB The Show 26.
Trận đấu đang ở thế 5-4 tại hiệp thứ chín ở Pittsburgh, và có vẻ như đội Pirates sắp để thua Minnesota Twins. Nhưng Spencer Horwitz đã lên chốt thành công với một cú đánh đơn đầy nỗ lực. Khi đã có một người bị loại, Bryan Reynolds bước lên. Ở lượt đếm bóng 2-2, anh ấy tung một cú đánh cực mạnh, đưa bóng bay qua tường rào sân trái trong tiếng pháo hoa rợp trời. Kết thúc trận đấu.
Tôi cảm thấy như đang ở trên đỉnh thế giới, xem đi xem lại những đoạn clip về cú đánh quyết định đó từ mọi góc độ. Đội Twins nghĩ mình là ai mà dám ném quả bóng đó cho anh ấy chứ?
Và giờ là lúc để thực hiện vài cú homerun trong MLB The Show 26. Tôi thậm chí sẽ chơi vài trận tại sân PNC Park, hy vọng có thể tái hiện cú đánh đó hoặc làm điều gì đó ấn tượng hơn, như đưa bóng bay thẳng xuống sông Allegheny.
Một ngày khác, Pirates đối đầu với Colorado Rockies, một trong những đội tệ nhất giải. Pittsburgh thua 10-4, với việc tay ném xuất phát lâu năm Mitch Keller bị đánh tơi tả còn đội dự bị cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Tôi đi ngủ đây. Thậm chí chẳng muốn nhìn vào MLB The Show nữa.
Thông thường, khi gặp chuyện bực mình, chơi game là cách tốt để xả hơi và quên đi mọi thứ. Nhưng khi Pirates thua, điều cuối cùng tôi muốn làm là mở MLB The Show. Tôi không muốn nhìn thấy gương mặt ngớ ngẩn của bất kỳ ai đã làm hỏng lợi thế dẫn trước từ đội dự bị. Tôi cũng không muốn điều khiển tay đập vừa bị loại khi có đồng đội ở chốt hai và ba, thậm chí tôi còn chẳng muốn đối đầu với họ trong game, vì sợ bị nhắc lại cái đêm tồi tệ của mình.
Thế là tôi chịu đựng. Tôi tức tối. Giống như cách tôi đã trải qua suốt 29 năm theo dõi Pittsburgh Pirates vậy. Đó là điều tôi xứng đáng nhận. Như Boss Baby từng nói, bánh quy chỉ dành cho người chiến thắng, và việc tận hưởng MLB The Show 26 chỉ dành cho những ai có đội bóng vừa giành chiến thắng trong ngày.
MLB The Show 26 là tựa game giải trí của tôi. Khi chán và không có gì làm vào cuối tuần, hoặc cần nghỉ ngơi sau những việc căng thẳng, tôi lại mở game lên, đưa đội Diamond Dynasty đi đấu Mini Seasons hoặc cố hoàn thành bản đồ Conquest.
Nhưng nếu Pirates thua, sự thoải mái đó biến mất. Tôi không thể tận hưởng cú homerun vừa ghi được vì đầu óc cứ nghĩ về việc Marcell Ozuna đánh trượt quả bóng ngon ăn ngay giữa sân tối nay. Thử xem, chỉ số của anh ta trong game là bao nhiêu? 73 ư? Tôi thấy thật khó chịu. Spencer Horwitz, ông vua của những cú tung gậy, chỉ có 68 mà anh ấy còn đánh trúng bóng! Don Kelly đang nghĩ gì mà cứ để Ozuna ra sân mỗi ngày? Tại sao tôi lại cố chơi game tối nay nhỉ? Có lẽ đi đổ rác hay dọn vệ sinh cho mèo còn thú vị hơn.

Thỉnh thoảng, tôi cố phớt lờ nỗi đau và vẫn mở MLB The Show lên, nghĩ rằng mọi thứ có thể khác đi. Gần đây nhất, tôi bị chào đón bởi thông báo lỗi máy chủ, như thể các vị thần bóng chày đang chế nhạo tôi vì đã dám chơi game sau khi thấy đội nhà làm mình xấu hổ. Cũng có thể là do Sony San Diego gặp vấn đề với hệ thống trực tuyến như suốt cả năm qua, nhưng khi một fan bóng chày có cơ hội chọn giữa lời giải thích hợp lý và sự mê tín, chúng tôi chọn vế sau. Nếu không thì làm sao giải thích được việc có quá nhiều người đội ngược mũ trên khán đài.
Tất cả những điều này có nghĩa là tôi quá quan tâm đến một trò chơi trẻ con do những người thậm chí không biết tôi tồn tại chơi hay sao? Đúng vậy. Nhưng dù nó làm những khoảnh khắc tồi tệ trở nên tệ hơn, nó cũng làm những khoảnh khắc thăng hoa trở nên tuyệt vời hơn. Sau khi chứng kiến một cú homerun quyết định, tất cả những gì tôi muốn là chơi MLB The Show với nụ cười rạng rỡ trên môi. Nếu không có chút khổ sở, tôi làm sao biết trân trọng niềm vui đó.
Nói đi cũng phải nói lại, Bob Nutting, tôi vẫn muốn ông bán đội bóng này đi.
Nguyễn Hoàng Anh
RPG và thế giới mở là gu của mình. Mình có thể dành cả trăm giờ để rong ruổi khắp bản đồ, làm hết nhiệm vụ phụ và đọc từng mẩu lore. Mỗi tựa game hay là một cuộc phiêu lưu mới, và mình viết bài để lưu giữ những hành trình đó.