Game

Crysis 2 có nhiều lỗi, nhưng lại làm rất tốt một thứ: sự hủy diệt

Crysis 2 có nhiều điểm trừ về AI và cốt truyện, nhưng lại là một kiệt tác về mô phỏng sự hủy diệt và thảm họa, mang đến trải nghiệm hành động đầy thỏa mãn.

Crysis 2 có nhiều lỗi, nhưng lại làm rất tốt một thứ: sự hủy diệt

Từ kho lưu trữ: Bài viết này ban đầu xuất hiện trên tạp chí PC Gamer (Anh) số 279.

Image 1

Chuyên mục Reinstall mời bạn cùng nhìn lại những ngày tháng cũ của game PC. Hôm nay, Rick sẽ đánh giá lại mớ hỗn độn đầy cuốn hút mang tên Crysis 2.

Crysis 2 mắc phải nhiều sai lầm. AI của game thì ngốc nghếch một cách khó hiểu. Cốt truyện thì rối rắm, còn nhân vật thì toàn là những khuôn mẫu cũ kỹ. Tệ hơn cả là môi trường bị thu hẹp và bộ Nanosuit bị hạn chế, làm mất đi khả năng chơi tự do vốn là linh hồn của phần game đầu. Nhìn vào các quyết định thiết kế của Crytek, nhiều thứ thực sự gây khó hiểu.

Tuy nhiên, dù có nhiều lỗi, Crysis 2 vẫn làm tốt một điểm: sự hủy diệt. Từ khởi đầu nhẹ nhàng cho đến hồi kết đầy tính tận thế, câu chuyện cổ tích đen tối tại New York này là một bài học xuất sắc về thể loại viễn tưởng thảm họa. Nếu bạn chấp nhận chủ đề đổ nát này thay vì chống lại nó, Crysis 2 đôi khi còn thú vị hơn cả bản gốc.

Khi New York trở thành sân khấu đổ nát

Game đưa bạn vào vai Alcatraz, một lính thủy đánh bộ Mỹ với tính cách nhạt nhòa. Chỉ trong năm phút, anh ta đã chứng kiến cả trung đội bị lũ người ngoài hành tinh Ceph tàn sát, bản thân thì bị thương nặng và được Prophet, chỉ huy đội Nanosuit từ phần 1, giao nhiệm vụ giải cứu New York.

Crytek nhận ra điểm thú vị nhất của phần đầu là bộ Nanosuit, nên họ xây dựng cốt truyện Crysis 2 xoay quanh nó. Bộ giáp mới là người hùng thực sự, nó tự tổng hợp thuốc chữa virus ngoài hành tinh khi câu chuyện tiến triển.

Alcatraz chỉ là một cái xác biết đi cung cấp khả năng di chuyển để bộ giáp đi từ mục tiêu này sang mục tiêu khác. Các nhân vật chính trong game FPS thường được định nghĩa bởi bộ đồ của họ (như Half-Life hay Halo), vậy tại sao không dành chút công lao cho bộ giáp một lần chứ?

Image 2
Bộ Nanosuit là người hùng, còn Alcatraz chỉ là một cái xác biết đi

Bộ Nanosuit là người hùng, còn Alcatraz chỉ là một cái xác biết đi

Ý tưởng này khá hay, nhưng Crysis 2 lại không làm tới nơi tới chốn. Trong quá trình chơi, game thực tế đã cắt giảm chức năng của bộ giáp so với phần đầu. Số kỹ năng chủ động giảm từ bốn xuống còn hai là giáp và tàng hình, trong khi tốc độ và sức mạnh trở thành kỹ năng bị động, chẳng ảnh hưởng mấy đến cách bạn chơi.

Bộ Nanosuit bị cắt giảm sức mạnh

Không còn những bức tường để đấm vỡ, việc ném đồ đạc hay kẻ địch thì lỉnh kỉnh và chẳng thỏa mãn chút nào. Bạn có thể dùng cú đá Power Kick lên xe cộ và vài vật thể khác, cảm giác khá ổn. Nhưng dù đã chơi ba lần, mình chưa bao giờ dùng nó thành công trong chiến đấu.

Trong khi đó, tàng hình lại quá hiệu quả, cho phép bạn lướt qua kẻ địch khi chúng quên mất bạn ngay khi vừa khuất tầm nhìn. Luôn có sự cám dỗ để lợi dụng sự ngốc nghếch của AI, nhưng mình khuyên bạn không nên làm vậy, vì lối chơi lén lút thuần túy không phải cách để tận hưởng game trọn vẹn nhất.

Thay vào đó, hãy dùng tàng hình để tiếp cận khẩu súng máy gắn cố định gần nhất. Giật nó ra. Sau đó bật chế độ giáp, xác định mục tiêu và xả đạn. Cảm nhận độ giật của khẩu HMG truyền vào tay cầm chuột khi nó nhả ra những viên đạn to như dao ăn, lắng nghe tiếng bước chân dậm mạnh khi lớp vỏ cứng của Nanosuit va chạm với mặt đường. Hãy nhìn lũ lính CELL và quân Ceph tan tác trước đợt tấn công không khoan nhượng của bạn.

Image 3

Đây mới là bản chất của Crysis 2: sự tàn phá huy hoàng, dùng tàng hình để chiếm vị trí thượng phong, rồi càn quét hàng ngũ kẻ địch trước khi chúng kịp chớp mắt. Chỉ là cần một lúc để nhận ra điều này.

Bản chất của những màn càn quét

Dù vậy, vẫn có những thoáng chốc yêu thích việc phá hủy trong vài giờ đầu. Lúc mới vào, một con tàu vũ trụ bị hỏng đâm sầm vào tòa nhà chọc trời, xé toạc một lỗ lớn ở các tầng trên. Vài màn sau, cả một đoạn đường cao tốc FDR sụp đổ ngay trước mắt, để lại đám bụi dày đặc mà bạn có thể tận dụng để âm thầm hạ gục đám lính đánh thuê đang điều tra. Tuy nhiên, đó chỉ là những phân cảnh được dàn dựng xen kẽ giữa những đoạn chiến đấu súng ống nhỏ lẻ khi bạn né tránh và đối đầu với các nhóm lính CELL trên đường đi gặp hacker tên Gould.

Chỉ khi tập hợp lại với quân đội ở khoảng một phần ba game, Crysis 2 mới thực sự bùng nổ. Những con phố dạng lưới quen thuộc của Manhattan biến thành những khe vực sâu hoắm khi thành phố dần bị xé nát bởi các đường ống phát tán virus của người ngoài hành tinh. Kho vũ khí của bạn mạnh hơn, kẻ địch cũng to lớn và đông đảo hơn.

Thêm vào đó, vai trò của bạn chuyển sang phòng thủ nhiều hơn khi hỗ trợ quân đội sơ tán thành phố. Một trận đối đầu với đợt tấn công dữ dội của Ceph kết thúc bằng việc bạn hạ gục một trong những chiến hạm hùng mạnh của chúng, trong khi màn chơi hay nhất game là 'Unsafe Haven' cho phép bạn chiến đấu qua các chiến tuyến của Ceph để đặt và kích nổ thuốc nổ trên một tòa nhà nhiều tầng, khiến nó đổ sập đè lên quỹ đạo pháo binh của địch.

Sự bùng nổ trong giai đoạn cuối game

Image 4

Chính sự leo thang dần dần này làm mình thấy Crysis 2 rất thỏa mãn. Sự hủy diệt của thành phố trở thành thước đo tiến trình nghịch đảo. Khi cuộc chiến trở nên tuyệt vọng hơn, thành phố càng trở nên xa lạ. Nó gợi nhớ đến các chương 'AntiCitizen One' và 'Follow Freeman' trong Half-Life 2, nhưng kéo dài hơn. Ngoài ra, thay vì là người tấn công, bạn ở thế bị động, cố gắng câu giờ để đưa người dân đến nơi an toàn. Crysis 2 làm rất tốt việc khiến quân Ceph trở thành mối đe dọa thực sự, luôn có khả năng bắt kịp và vượt qua khả năng siêu phàm của Alcatraz.

Đáng tiếc là dù phần giữa và cuối game rất xuất sắc, nhiệm vụ cuối cùng lại là một sự thất vọng lớn. Một lần nữa, nó cho phép bạn lướt qua hầu hết kẻ địch, và cái kết là một mớ hỗn độn khiến bạn thấy khó hiểu và hụt hẫng.

Mặc dù mình thích phần đầu chậm rãi và đánh giá cao việc game không dồn dập hành động ngay từ đầu, nhưng việc không xây dựng được một cao trào thỏa mãn đã làm giảm giá trị của game đáng kể.

Cuối cùng, việc Crysis 2 hạn chế lối chơi tự do là một sai lầm trong phán đoán, điều mà Crytek đã cố gắng (nhưng thất bại) để sửa chữa trong Crysis 3. Nhưng vẫn có những khoảnh khắc tuyệt vời ở đó. Crysis 2 mắc nhiều lỗi, nhưng chúng ta không nên để điều đó che mờ những gì nó đã làm tốt.

Chia sẻ bài viết

Nguyễn Hoàng Anh

RPG và thế giới mở là gu của mình. Mình có thể dành cả trăm giờ để rong ruổi khắp bản đồ, làm hết nhiệm vụ phụ và đọc từng mẩu lore. Mỗi tựa game hay là một cuộc phiêu lưu mới, và mình viết bài để lưu giữ những hành trình đó.

Bài viết cùng chuyên mục